拟古诗十八首 其十六

明代 何景明
迢迢孟冬夜,悲风鸣北林。严霜被野草,宛转时欲沉。 佳人久隔越,旷若辰与参。方舟不利涉,欲往江湖深。 客从南方至,遗我绿绮琴。愿因云中翼,寄子瑶华音。 胶漆不为固,金石安足谌。明义苟不亏,殁齿当一心。
tiáo tiáo mèng dōng   bēi fēng míng běi lín yán shuāng bèi cǎo wǎn   zhuǎn shí chén    
jiā rén jiǔ yuè   kuàng ruò chén cān fāng zhōu shè   wǎng jiāng shēn    
cóng nán fāng zhì   绿 qín yuàn yīn yún zhōng   yáo huá yīn    
jiāo wéi   jīn shí ān chén míng gǒu kuī   chǐ dāng 齿 xīn