擬古詩十八首 其十六
迢迢孟冬夜,悲風鳴北林。嚴霜被野草,宛轉時欲沉。
佳人久隔越,曠若辰與參。方舟不利涉,欲往江湖深。
客從南方至,遺我綠綺琴。願因雲中翼,寄子瑤華音。
膠漆不為固,金石安足諶。明義苟不虧,歿齒當一心。
tiáo
迢
tiáo
迢
mèng
孟
dōng
冬
yè
夜
,
bēi
悲
fēng
風
míng
鳴
běi
北
lín
林
yán
。
shuāng
嚴
bèi
霜
yě
被
cǎo
野
wǎn
草
,
zhuǎn
宛
shí
轉
yù
時
chén
欲
沉
。
jiā
佳
rén
人
jiǔ
久
gé
隔
yuè
越
,
kuàng
曠
ruò
若
chén
辰
yǔ
與
cān
參
fāng
。
zhōu
方
bù
舟
lì
不
shè
利
yù
涉
,
wǎng
欲
jiāng
往
hú
江
shēn
湖
深
。
kè
客
cóng
從
nán
南
fāng
方
zhì
至
,
yí
遺
wǒ
我
lǜ
綠
qǐ
綺
qín
琴
yuàn
。
yīn
願
yún
因
zhōng
雲
yì
中
jì
翼
,
zǐ
寄
yáo
子
huá
瑤
yīn
華
音
。
jiāo
膠
qī
漆
bù
不
wéi
為
gù
固
,
jīn
金
shí
石
ān
安
zú
足
chén
諶
míng
。
yì
明
gǒu
義
bù
苟
kuī
不
mò
虧
,
chǐ
歿
dāng
齒
yī
當
xīn
一
心
。