拟古十三首 其十二 孟冬寒气至
孟冬寒气至,冲风一何厉。宿楚失故阴,思虫柱哀喙。
客来门冬冬,袖有尺书遗。一读泪先零,再读心已醉。
妾如初开花,君如长流水。花挽水回难,水捐花去易。
流水何时休,春荣难久恃。
mèng
孟
dōng
冬
hán
寒
qì
气
zhì
至
,
chōng
冲
fēng
风
yī
一
hé
何
lì
厉
sù
。
chǔ
宿
shī
楚
gù
失
yīn
故
sī
阴
,
chóng
思
zhù
虫
āi
柱
huì
哀
喙
。
kè
客
lái
来
mén
门
dōng
冬
dōng
冬
,
xiù
袖
yǒu
有
chǐ
尺
shū
书
yí
遗
yī
。
dú
一
lèi
读
xiān
泪
lián
先
zài
零
,
dú
再
xīn
读
yǐ
心
zuì
已
醉
。
qiè
妾
rú
如
chū
初
kāi
开
huā
花
,
jūn
君
rú
如
cháng
长
liú
流
shuǐ
水
huā
。
wǎn
花
shuǐ
挽
huí
水
nán
回
shuǐ
难
,
juān
水
huā
捐
qù
花
yì
去
易
。
liú
流
shuǐ
水
hé
何
shí
时
xiū
休
,
chūn
春
róng
荣
nán
难
jiǔ
久
shì
恃
。