拟古十九首 其十一

宋代 朱晞颜
回车驾言迈,路远飞尘沙。秋云乱黄叶,暝树啼昏鸦。 颇感万里心,纵横羁天涯。猗欤靖节翁,三径自成家。 至今霜下杰,千载尊黄花。
huí chē jià yán mài   yuǎn fēi chén shā qiū yún luàn huáng míng   shù hūn    
gǎn wàn xīn   zòng héng tiān jìng jié wēng sān   jìng chéng jiā    
zhì jīn shuāng xià jié   qiān zǎi zūn huáng huā