拟古仍古韵 其五

明代 魏学洢
华山千馀仞,夹柏青云齐。枝枝遥相盖,馀阴覆琼阶。 上有双鸳鸯,达曙酸且悲。行者问闾里,云是焦仲妻。 前车勿驰驱,驻马且徘徊。援琴谱清曲,曲罢声转哀。 可怜被逼迫,重伤相见稀。生前痛离别,死后徒双飞。
huà shān qiān rèn   jiā bǎi qīng yún zhī zhī yáo xiāng gài   yīn qióng jiē    
shàng yǒu shuāng yuān yāng   shǔ suān qiě bēi xíng zhě wèn yún   shì jiāo zhòng    
qián chē chí   zhù qiě pái huái yuán qín qīng   shēng zhuǎn āi    
lián bèi   zhòng shāng xiāng jiàn shēng qián tòng bié   hòu shuāng fēi