擬古仍古韻 其五

明代 魏學洢
華山千餘仞,夾柏青雲齊。枝枝遙相蓋,餘陰覆瓊階。 上有雙鴛鴦,達曙酸且悲。行者問閭里,雲是焦仲妻。 前車勿馳驅,駐馬且徘徊。援琴譜清曲,曲罷聲轉哀。 可憐被逼迫,重傷相見稀。生前痛離別,死後徒雙飛。
huà shān qiān rèn   jiā bǎi qīng yún zhī zhī yáo xiāng gài   yīn qióng jiē    
shàng yǒu shuāng yuān yāng   shǔ suān qiě bēi xíng zhě wèn yún   shì jiāo zhòng    
qián chē chí   zhù qiě pái huái yuán qín qīng   shēng zhuǎn āi    
lián bèi   zhòng shāng xiāng jiàn shēng qián tòng bié   hòu shuāng fēi