拟古仍古韵 其十一

明代 魏学洢
游思随飘风,远历杜陵道。道傍合欢花,悉成断肠草。 红颜不堪驻,妾愁君亦老。为乐逮良辰,归来何不早。 人生数离别,百年非寿考。忙忙风尘中,荣名讵为宝。
yóu suí piāo fēng   yuǎn líng dào dào bàng huān huā   chéng duàn cháng cǎo    
hóng yán kān zhù   qiè chóu jūn lǎo wéi dǎi liáng chén guī   lái zǎo    
rén shēng shù bié   bǎi nián fēi shòu 寿 kǎo máng máng fēng chén zhōng róng   míng wèi bǎo