擬古仍古韻 其十一

明代 魏學洢
游思隨飄風,遠歷杜陵道。道傍合歡花,悉成斷腸草。 紅顏不堪駐,妾愁君亦老。為樂逮良辰,歸來何不早。 人生數離別,百年非壽考。忙忙風塵中,榮名詎為寶。
yóu suí piāo fēng   yuǎn líng dào dào bàng huān huā   chéng duàn cháng cǎo    
hóng yán kān zhù   qiè chóu jūn lǎo wéi dǎi liáng chén guī   lái zǎo    
rén shēng shù bié   bǎi nián fēi shòu kǎo máng máng fēng chén zhōng róng   míng wèi bǎo