拟古仍古韵 其十三

明代 魏学洢
行役出北门,怅然见新墓。朴樕集归乌,荒榛翳村路。 生人尽黄土,有晨终有暮。死者梦已觉,生者懵未寤。 落落初栽柏,泠泠泫残露。金帐苟不死,我亦图自固。 百年饲蝼蚁,古来有长度。行乐惟富贵,先为行乐误。 亮彼墓中人,当年曾纨裤。
xíng chū běi mén   chàng rán jiàn xīn guī huāng   zhēn cūn    
shēng rén jǐn huáng   yǒu chén zhōng yǒu zhě mèng jué shēng   zhě měng wèi    
luò luò chū zāi bǎi   líng líng xuàn cán jīn zhàng gǒu      
bǎi nián lóu   lái yǒu cháng xíng wéi guì xiān   wéi xíng    
liàng zhōng rén   dāng nián céng wán