擬古仍古韻 其十三

明代 魏學洢
行役出北門,悵然見新墓。樸樕集歸烏,荒榛翳村路。 生人盡黃土,有晨終有暮。死者夢已覺,生者懵未寤。 落落初栽柏,泠泠泫殘露。金帳苟不死,我亦圖自固。 百年飼螻蟻,古來有長度。行樂惟富貴,先為行樂誤。 亮彼墓中人,當年曾紈褲。
xíng chū běi mén   chàng rán jiàn xīn guī huāng   zhēn cūn    
shēng rén jǐn huáng   yǒu chén zhōng yǒu zhě mèng jué shēng   zhě měng wèi    
luò luò chū zāi bǎi   líng líng xuàn cán jīn zhàng gǒu      
bǎi nián lóu   lái yǒu cháng xíng wéi guì xiān   wéi xíng    
liàng zhōng rén   dāng nián céng wán