拟古仍古韵 其十

明代 魏学洢
静夜思妇泣,自言秦川女。岁晏凄无俦,寒砧伴机杼。 荡子归不归,涟涟涕如雨。钩帘望明月,明月上几许。 清光知我心,伫立无一语。
jìng   yán qín chuān suì yàn chóu hán   zhēn bàn zhù    
dàng guī guī   lián lián gōu lián wàng míng yuè míng   yuè shàng    
qīng guāng zhī xīn   zhù