拟古七首 其一

元代 周权
洪钧播无垠,八埏荡和风。枯丛同华滋,陈荄变纤茸。 高门与穷巷,妩媚白与红。阳和不择地,化育自至公。 惟人物之灵,此理均降衷。大朴日凋丧,町畦生室中。 贵贱移亲疏,贫富乘始终。谁能返其初,物我俱玄同。
hóng jūn yín   shān dàng fēng cóng tóng huá chén   gāi biàn xiān róng    
gāo mén qióng xiàng   mèi bái hóng yáng huà   zhì gōng    
wéi rén zhī líng   jūn jiàng zhōng diāo sàng tǐng   shēng shì zhōng    
guì jiàn qīn shū   pín chéng shǐ zhōng shuí néng fǎn chū   xuán tóng