拟古七十首 其五十六 杨盈川炯游峡
蜀江自西来,日夜流不息。束为荆门峡,崩腾锁南国。
我行仗三老,扬舲浩无极。入耳寡停声,寓目鲜留色。
日落一线明,悄然中原碧。惆怅为云女,虚无不可即。
shǔ
蜀
jiāng
江
zì
自
xī
西
lái
来
,
rì
日
yè
夜
liú
流
bù
不
xī
息
shù
。
wèi
束
jīng
为
mén
荆
xiá
门
bēng
峡
,
téng
崩
suǒ
腾
nán
锁
guó
南
国
。
wǒ
我
xíng
行
zhàng
仗
sān
三
lǎo
老
,
yáng
扬
líng
舲
hào
浩
wú
无
jí
极
rù
。
ěr
入
guǎ
耳
tíng
寡
shēng
停
yù
声
,
mù
寓
xiān
目
liú
鲜
sè
留
色
。
rì
日
luò
落
yī
一
xiàn
线
míng
明
,
qiǎo
悄
rán
然
zhōng
中
yuán
原
bì
碧
chóu
。
chàng
惆
wèi
怅
yún
为
nǚ
云
xū
女
,
wú
虚
bù
无
kě
不
jí
可
即
。