拟古七十首 其四十六 范仆射云贻友

明代 王世贞
蓐食向东畴,薄暮始言还。遥见车马迹,蔼蔼散平川。 鸡犬若有恋,鸟鹊尚盘旋。还顾问应门,错愕相告言。 言有冠盖客,眉宇何轩轩。入门更左顾,徬徨回就辕。 北风吹马嘶,落日送旌旃。沈吟思久要,畴为故所欢。 自非徐方牧,谁能顾闾阎。贵贱常人态,君子自金兰。 楩杞振休风,高云薄旻天。书此布区区,在下亮弗援。
shí xiàng dōng chóu   shǐ yán hái yáo jiàn chē ǎi   ǎi sàn píng chuān    
quǎn ruò yǒu liàn   niǎo què shàng pán xuán huán wèn yìng mén cuò   è xiāng gào yán    
yán yǒu guān gài   méi xuān xuān mén gèng zuǒ páng   huáng huí jiù yuán    
běi fēng chuī   luò sòng jīng zhān shěn yín jiǔ yào chóu   wèi suǒ huān    
fēi fāng   shuí néng yán guì jiàn cháng rén tài jūn   zi jīn lán    
pián zhèn xiū fēng   gāo yún báo mín tiān shū zài   xià liàng yuán