拟古七十首 其二 苏属国武别友

明代 王世贞
驱车出郭门,北风何惨悽。良朋相追饯,行李且光辉。 浮云为我停,晨风为我啼。四牡既骙骙,御者安肯迟。 弹琴写情素,柱促令弦移。泠泠流泉水,助我弦声悲。 何以将远别,杨柳吐青枝。行人插枝去,往往自成围。 少壮若流飙,逝者不复归。常闻忠与信,蛮貊可由之。 及时各努力,王路正清夷。
chē chū guō mén   běi fēng cǎn liáng péng xiāng zhuī jiàn xíng   qiě guāng huī    
yún wéi tíng   chén fēng wèi kuí kuí   zhě ān kěn chí    
tán qín xiě qíng   zhù lìng xián líng líng liú quán shuǐ zhù   xián shēng bēi    
jiāng yuǎn bié   yáng liǔ qīng zhī xíng rén chā zhī wǎng   wǎng chéng wéi    
shào zhuàng ruò liú biāo   shì zhě guī cháng wén zhōng xìn mán   yóu zhī    
shí   wáng zhèng qīng