拟古其七

唐代 李白
世路今太行,回车竟何托。 万族皆凋枯,遂无少可乐。 旷野多白骨,幽魂共销铄。 荣贵当及时,春华宜照灼。 人非昆山玉,安得长璀错。 身没期不朽,荣名在麟阁。
shì jīn tài xíng   huí chē jìng tuō
wàn jiē diāo   suì shǎo
kuàng duō bái   yōu hún gòng xiāo shuò
róng guì dāng shí   chūn huā zhào zhuó
rén fēi kūn shān   ān zhǎng cuǐ cuò
shēn méi xiǔ   róng míng zài lín