拟古 其二
洞房有鸣琴,朱弦多古音。一鼓再三叹,聊以慰悲心。
明月照素颜,清风吹缟衿。徘徊复徘徊,夜寒更漏沈。
青春不我留,霜华双鬓侵。盥手理残机,爱此一寸阴。
蛾眉不入时,人情自古今。修绠汲寒泉,相将此意深。
dòng
洞
fáng
房
yǒu
有
míng
鸣
qín
琴
,
zhū
朱
xián
弦
duō
多
gǔ
古
yīn
音
。
。
yī
一
gǔ
鼓
zài
再
sān
三
tàn
叹
,
liáo
聊
yǐ
以
wèi
慰
bēi
悲
xīn
心
。
。
míng
明
yuè
月
zhào
照
sù
素
yán
颜
,
qīng
清
fēng
风
chuī
吹
gǎo
缟
jīn
衿
。
。
pái
徘
huái
徊
fù
复
pái
徘
huái
徊
,
yè
夜
hán
寒
gēng
更
lòu
漏
shěn
沈
。
。
qīng
青
chūn
春
bù
不
wǒ
我
liú
留
,
shuāng
霜
huá
华
shuāng
双
bìn
鬓
qīn
侵
。
。
guàn
盥
shǒu
手
lǐ
理
cán
残
jī
机
,
ài
爱
cǐ
此
yī
一
cùn
寸
yīn
阴
。
。
é
蛾
méi
眉
bù
不
rù
入
shí
时
,
rén
人
qíng
情
zì
自
gǔ
古
jīn
今
。
。
xiū
修
gěng
绠
jí
汲
hán
寒
quán
泉
,
xiāng
相
jiāng
将
cǐ
此
yì
意
shēn
深
。
。