拟古孤亭
好梦依稀在,春愁容易深。此生休鼓瑟,一世共听琴。
野径风初起,孤亭日欲沈。青衫两萧索,犹有未寒心。
hǎo
好
mèng
梦
yī
依
xī
稀
zài
在
,
chūn
春
chóu
愁
róng
容
yì
易
shēn
深
cǐ
。
shēng
此
xiū
生
gǔ
休
sè
鼓
yī
瑟
,
shì
一
gòng
世
tīng
共
qín
听
琴
。
yě
野
jìng
径
fēng
风
chū
初
qǐ
起
,
gū
孤
tíng
亭
rì
日
yù
欲
shěn
沈
qīng
。
shān
青
liǎng
衫
xiāo
两
suǒ
萧
yóu
索
,
yǒu
犹
wèi
有
hán
未
xīn
寒
心
。