拟古二章 其一

近现代 钱之江
灼灼春桃李,荣华复几时。风雨一摧折,衰谢委庭池。 君子昧此理,翻贻达者嗤。狐鼠尽冠盖,国士恒苦饥。 明烛高堂夜,犹传白玉卮。宾主两如醉,一客向隅悲。 良会有时散,北邙无限碑。青青千里草,焚身悔已迟。 劳劳徒何益,尘网苦羁縻。北望鹿门远,优游无尽期。
zhuó zhuó chūn táo   róng huá shí fēng cuī shé   shuāi xiè wěi tíng chí
jūn zi mèi   fān zhě chī shǔ jǐn guān gài   guó shì héng
míng zhú gāo táng   yóu chuán bái zhī bīn zhǔ liǎng zuì   xiàng bēi
liáng huì yǒu shí sàn   běi máng xiàn bēi qīng qīng qiān cǎo   fén shēn huǐ chí
láo láo   chén wǎng běi wàng 鹿 mén yuǎn   yōu yóu jìn