拟古辞寡妇叹

元代 宋褧
弱质生良家,幼岁听傅姆训戒言。闻有三从,夙夜居,常惕然。 及年适夫子,自意偕老,死归黄泉。上戴苍苍之天,下有我履之厚地,竟不酬我愿。 为妇未十载,夫子忽舍我去,魂魄不复还。尊嫜哭其儿,且哀我,少寡居,涕泗恒涟涟。 我哀曷已,恐重伤堂上心,茹恨忍死强自宽。抚育四三孤,纺绩治生。 华饰不复施,衿鞶缨佩置之埃尘。有耳不敢闻闺外事,律己逾于未嫁先。 自分为待命未亡人,礼法自防岂敢愆。犹复小郎口说譊譊,姻族捃摭相熬煎。 哀哀欲谁诉,祇苦心内割裂,欲死无缘。赖是县官旌宅里,里中称,孝且贤。 少白我心,瞑目无所怨。谇曰:已矣乎,薄躯奚术求全。 愿言祷大司命,生世莫作妇人。即复作妇人,愿死在藁砧前。
ruò zhì shēng liáng jiā   yòu suì tīng xùn jiè yán wén yǒu sān cóng   cháng   rán    
nián shì   xié lǎo   guī huáng quán shàng dài cāng cāng zhī tiān xià   yǒu zhī hòu jìng   chóu yuàn    
wèi wèi shí zài   shě   hún huán zūn zhāng ér qiě   āi shǎo   guǎ   héng lián lián    
āi   kǒng zhòng shāng táng shàng xīn   hèn rěn qiáng kuān sān fǎng   zhì shēng    
huá shì shī   jīn pán yīng pèi zhì zhī āi chén yǒu ěr gǎn wén guī wài shì   wèi jià xiān    
fēn wéi dài mìng wèi wáng rén   fáng gǎn qiān yóu xiǎo láng kǒu shuō náo náo yīn   jùn zhí xiāng áo jiān    
āi āi shuí   xīn nèi liè   yuán lài shì xiàn guān jīng zhái   zhōng chēng xiào   qiě xián    
shǎo bái xīn   míng suǒ yuàn suì yuē   báo   shù qiú quán    
yuàn yán dǎo mìng   shēng shì zuò rén zuò rén yuàn   zài gǎo zhēn qián