拟出塞曲 其二

元代 贝琼
早从汉捕虏,万里唯一身。军中已三年,苦乐安可陈。 但见陇底雪,不识陇头春。北风利刀剑,肌肤皆尽皴。 天王正开边,讵恤中国民。
zǎo cóng hàn   wàn wéi shēn jūn zhōng sān nián   ān chén    
dàn jiàn lǒng xuě   shí lǒng tóu chūn běi fēng dāo jiàn   jiē jǐn cūn    
tiān wáng zhèng kāi biān   zhōng guó mín