擬出塞曲 其二

元代 貝瓊
早從漢捕虜,萬里唯一身。軍中已三年,苦樂安可陳。 但見隴底雪,不識隴頭春。北風利刀劍,肌膚皆盡皴。 天王正開邊,詎恤中國民。
zǎo cóng hàn   wàn wéi shēn jūn zhōng sān nián   ān chén    
dàn jiàn lǒng xuě   shí lǒng tóu chūn běi fēng dāo jiàn   jiē jǐn cūn    
tiān wáng zhèng kāi biān   zhōng guó mín