念子相按部时日令子与折腰也亦愉快哉因赋此为子与解嘲并遗子相两面孔相向时将无一失笑也

明代 王世贞
传闻太守趋庭日,握手青山思不禁。海阔群珠扶月上,天回双剑借龙吟。 诗篇且斗新秋色,手板宁输异代心。一自蓟门风雨后,岁星何处不浮沈。
chuán wén tài shǒu tíng   shǒu qīng shān jīn hǎi kuò qún zhū yuè shàng tiān   huí shuāng jiàn jiè lóng yín    
shī piān qiě dòu xīn qiū   shǒu bǎn níng shū dài xīn mén fēng hòu suì   xīng chǔ shěn