念奴娇 云间陈徵君有题余家远阁一阕秋日登楼不胜蔓草零烟之感因倚声和之

清代 陈维崧
得怜堂后,有丹楼飞起,当年争羡。阳夏门庭能咏絮,那更溪山葱茜。 带雨房栊,和烟帘幕,零乱东湖面。碧阑干里,有人斜映琼扇。 可惜人去匆匆,而今楼下,秋水帆如箭。老我三吴好男子,绿鬓忽然衰贱。 蔓草霜浓,丛祠露悄,白昼鼪鼯现。舍南舍北,乱飞王谢家燕。
lián táng hòu   yǒu dān lóu fēi   dāng nián zhēng xiàn yáng jiǎ mén tíng néng yǒng   gèng shān cōng qiàn    
dài fáng lóng   yān lián   líng luàn dōng miàn lán gān yǒu   rén xié yìng qióng shàn    
rén cōng cōng   ér jīn lóu xià   qiū shuǐ fān jiàn lǎo sān hǎo nán   bìn 绿 rán shuāi jiàn    
màn cǎo shuāng nóng   cóng qiāo   bái zhòu shēng xiàn shě nán shě běi luàn   fēi wáng xiè jiā yàn