念奴娇三首 其二

清代 项鸿祚
啼莺催去,便轻帆东下,居然游子。我似春风无管束,何必扬舲千里? 官柳初垂,野棠未落,才近清明耳。归期自问,也应芍药开矣。 且去范蠡桥边,试盟鸥鹭,领略江湖味。须信西泠难梦到,相隔几重烟水。 剪烛窗前,吹箫楼上,明日思量起。津亭回望,夕阳红在船尾。
yīng cuī   biàn 便 qīng fān dōng xià   rán yóu shì chūn fēng guǎn shù   yáng líng qiān    
guān liǔ chū chuí   táng wèi luò   cái jìn qīng míng ěr guī wèn   yīng sháo yào kāi    
qiě fàn qiáo biān   shì méng ōu   lǐng lüè jiāng wèi xìn líng 西 nán mèng dào xiāng   zhòng yān shuǐ    
jiǎn zhú chuāng qián   chuī xiāo lóu shàng   míng liáng jīn tíng huí wàng   yáng hóng zài chuán wěi