念奴娇(梅)

宋代 赵长卿
小春时候,见早梅吐玉,裁琼妆白。点点枝头光照眼,恼损柔肠情客。暗里芳心,出群标致,经岁成疏隔。如今风韵,何人依旧冰雪。 冷艳潇洒天然,香姿肯易许,游蜂狂蝶。夜半黄昏担带了,多少清风明月。宋玉虽悲,元超虽恨,见了千愁歇。东君还许,有情取次攀折。
xiǎo chūn shí hou   jiàn zǎo méi   cái qióng zhuāng bái diǎn diǎn zhī tóu guāng zhào yǎn   nǎo sǔn róu cháng qíng àn fāng xīn   chū qún biāo zhì   jīng suì chéng shū jīn fēng yùn   rén jiù bīng xuě
lěng yàn xiāo tiān rán   xiāng 姿 kěn   yóu fēng kuáng dié bàn huáng hūn dān dài le   duō shǎo qīng fēng míng yuè sòng suī bēi   yuán chāo suī hèn   jiàn le qiān chóu xiē dōng jūn hái   yǒu qíng pān zhé