念奴娇·柳花飞絮

宋代 王之望
柳花飞絮,又还是、清明寂寞时节。洞府人间嗟素手,今日匆匆分拆。巧笑难成,含情谁解,顾影无颜色。风流满面,却成春恨凄恻。云鬓从亸金蝉,纷纷红泪,千点胭脂湿。聚调轻盈离调惨,声入低空愁碧。祖帐将收,骊驹欲驾,去也劳相忆。伤心南浦,断肠芳草如积。
liǔ huā fēi   yòu hái shì qīng míng shí jié dòng rén jiān jiē shǒu   jīn cōng cōng fèn chāi qiǎo xiào nán chéng   hán qíng shuí jiě   yǐng yán fēng liú mǎn miàn   què chéng chūn hèn yún bìn cóng duǒ jīn chán   fēn fēn hóng lèi   qiān diǎn yān zhī shī 湿 diào qīng yíng diào cǎn   shēng kōng chóu zhàng jiāng shōu   jià   láo xiāng shāng xīn nán   duàn cháng fāng cǎo