念奴嬌·柳花飛絮

宋代 王之望
柳花飛絮,又還是、清明寂寞時節。洞府人間嗟素手,今日匆匆分拆。巧笑難成,含情誰解,顧影無顏色。風流滿面,卻成春恨悽惻。雲鬢從嚲金蟬,紛紛紅淚,千點胭脂濕。聚調輕盈離調慘,聲入低空愁碧。祖帳將收,驪駒欲駕,去也勞相憶。傷心南浦,斷腸芳草如積。
liǔ huā fēi   yòu hái shì qīng míng shí jié dòng rén jiān jiē shǒu   jīn cōng cōng fèn chāi qiǎo xiào nán chéng   hán qíng shuí jiě   yǐng yán fēng liú mǎn 滿 miàn   què chéng chūn hèn yún bìn cóng duǒ jīn chán   fēn fēn hóng lèi   qiān diǎn yān zhī shī diào 調 qīng yíng diào 調 cǎn   shēng kōng chóu zhàng jiāng shōu   jià   láo xiāng shāng xīn nán   duàn cháng fāng cǎo