念奴娇(见郑文昌于上柏)

宋代 李曾伯
平生宦海,是几番风雨,几番霜雪。绿野来归身强健,镜里微添华发。剑束床头,书寻架上,富贵轻于叶。南坡石竹,年来尤更清绝。 好是梅坞松关,对湘溪一曲,翠屏千叠。柱杖蓝舆诗卷里,尚小东山勋业。只恐鸥盟,难忘鹤怨,未是闲时节。片云收却,照人依旧明月。
píng shēng huàn hǎi   shì fān fēng   fān shuāng xuě 绿 lái guī shēn qiáng jiàn   jìng wēi tiān huá jiàn shù chuáng tóu   shū xún jià shàng   guì qīng nán shí zhú   nián lái yóu gèng qīng jué
hǎo shì méi sōng guān   duì xiāng   cuì píng qiān dié zhù zhàng lán shī juàn   shàng xiǎo dōng shān xūn zhǐ kǒng ōu méng   nán wàng yuàn   wèi shì xián shí jié piàn yún shōu què   zhào rén jiù míng yuè