念奴娇二十六首 其十四

清代 蒋士铨
水精之域,现如来、一丈青莲花界。嫩角簪裾,河朔饮、水枕风船俱在。 公子风标,丽人颜色,恰与仙郎对。十分消受,世间残暑无奈。 转忆仆射陂前,绿杨千缕,浅瀫如罗带。展放天机,云锦段、拥出红妆翠盖。 廿载飘蓬,更番触热,闭置车箱隘。清凉如许,船唇著我差快。
shuǐ jīng zhī   xiàn lái zhàng qīng lián huā jiè nèn jiǎo zān   shuò yǐn shuǐ zhěn fēng chuán zài
gōng fēng biāo   rén yán   qià xiān láng duì shí fēn xiāo shòu   shì jiān cán shǔ nài
zhuǎn bēi qián   绿 yáng qiān   qiǎn luó dài zhǎn fàng tiān   yún jǐn duàn yōng chū hóng zhuāng cuì gài
niàn 廿 zài piāo péng   gēng fān chù   zhì chē xiāng ài qīng liáng   chuán chún zhù chà kuài