念奴娇·碧天无际

宋代 王之道
碧天无际,乍雨清烟霭,风开云月。人在南楼,剧谈胜咏,拥碧油旌节。银阙腾辉,冰轮驾彩,颢气资高洁。大星不见,更容萤火明灭。须烦翠杓琼杯,华笺象管,与我酬清绝。谁使琵琶声到耳,轻赋荻花枫叶。露脚斜飞,河阴低转,香篆环三杰。莫辞终日,舞腰重看回雪。
tiān   zhà qīng yān ǎi   fēng kāi yún yuè rén zài nán lóu   tán shèng yǒng   yōng yóu jīng jié yín quē téng huī   bīng lún jià cǎi   hào gāo jié xīng jiàn   gèng róng yíng huǒ míng miè fán cuì sháo qióng bēi   huá jiān xiàng guǎn   chóu qīng jué shuí shǐ 使 pa shēng dào ěr   qīng huā fēng jiǎo xié fēi   yīn zhuǎn   xiāng zhuàn huán sān jié zhōng   yāo zhòng kàn huí xuě