念奴嬌·碧天無際

宋代 王之道
碧天無際,乍雨清煙靄,風開雲月。人在南樓,劇談勝詠,擁碧油旌節。銀闕騰輝,冰輪駕彩,顥氣資高潔。大星不見,更容螢火明滅。須煩翠杓瓊杯,華箋象管,與我酬清絕。誰使琵琶聲到耳,輕賦荻花楓葉。露腳斜飛,河陰低轉,香篆環三傑。莫辭終日,舞腰重看回雪。
tiān   zhà qīng yān ǎi   fēng kāi yún yuè rén zài nán lóu   tán shèng yǒng   yōng yóu jīng jié yín quē téng huī   bīng lún jià cǎi   hào gāo jié xīng jiàn   gèng róng yíng huǒ míng miè fán cuì sháo qióng bēi   huá jiān xiàng guǎn   chóu qīng jué shuí shǐ 使 pa shēng dào ěr   qīng huā fēng jiǎo xié fēi   yīn zhuǎn   xiāng zhuàn huán sān jié zhōng   yāo zhòng kàn huí xuě