念奴娇

宋代 神颖
光阴转毂,况生死事大,无常迅速。学道参禅、要识取,自家本来面目。闹里提撕,静中打坐,闲看传灯录。话头记取,要须生处教熟。 一日十二时中,莫教间断,念念来相续。唤作竹篦还则背,不唤竹篦则触。斩却猫儿,问他狗子,更去参尊宿。忽然瞥地,碧潭冷浸寒玉。
guāng yīn zhuǎn   kuàng shēng shì   cháng xùn xué dào cān chán yào shí   jiā běn lái miàn nào   jìng zhōng zuò   xián kàn chuán dēng huà tóu   yào shēng chù jiào shú
shí èr shí zhōng   jiào jiàn duàn   niàn niàn lái xiāng huàn zuò zhú hái bèi   huàn zhú chù zhǎn què māo ér   wèn gǒu   gèng cān zūn 宿 rán piē   tán lěng jìn hán