念奴嬌

宋代 神穎
光陰轉轂,況生死事大,無常迅速。學道參禪、要識取,自家本來面目。鬧里提撕,靜中打坐,閒看傳燈錄。話頭記取,要鬚生處教熟。 一日十二時中,莫教間斷,念念來相續。喚作竹篦還則背,不喚竹篦則觸。斬卻貓兒,問他狗子,更去參尊宿。忽然瞥地,碧潭冷浸寒玉。
guāng yīn zhuǎn   kuàng shēng shì   cháng xùn xué dào cān chán yào shí   jiā běn lái miàn nào   jìng zhōng zuò   xián kàn chuán dēng huà tóu   yào shēng chù jiào shú
shí èr shí zhōng   jiào jiàn duàn   niàn niàn lái xiāng huàn zuò zhú hái bèi   huàn zhú chù zhǎn què māo ér   wèn gǒu   gèng cān zūn 宿 rán piē   tán lěng jìn hán