念奴娇

宋代 神颖
春来腊去,一番新风景,为君开设。试忆前时花雨坠,只少梅花清绝。两个难逢,一分才欠,巧杀终如拙。玉梅人唤,雪儿来对时节。 应更付属楼头,丁宁笛伴,莫把声声彻。玉女行春娇渡马,休是鹊桥轻别。对我三人,与君一醉,醉了樽重设。清歌未放,更须天上呼月。
chūn lái   fān xīn fēng jǐng   wèi jūn kāi shè shì qián shí huā zhuì   zhǐ shǎo méi huā qīng jué liǎng nán féng   fēn cái qiàn   qiǎo shā zhōng zhuō méi rén huàn   xuě ér lái duì shí jié
yīng gèng shǔ lóu tóu   dīng níng bàn   shēng shēng chè xíng chūn jiāo   xiū shì què qiáo qīng bié duì sān rén   jūn zuì   zuì le zūn zhòng shè qīng wèi fàng   gèng tiān shàng yuè