念奴嬌

宋代 神穎
春來臘去,一番新風景,為君開設。試憶前時花雨墜,只少梅花清絕。兩個難逢,一分才欠,巧殺終如拙。玉梅人喚,雪兒來對時節。 應更付屬樓頭,丁寧笛伴,莫把聲聲徹。玉女行春嬌渡馬,休是鵲橋輕別。對我三人,與君一醉,醉了樽重設。清歌未放,更須天上呼月。
chūn lái   fān xīn fēng jǐng   wèi jūn kāi shè shì qián shí huā zhuì   zhǐ shǎo méi huā qīng jué liǎng nán féng   fēn cái qiàn   qiǎo shā zhōng zhuō méi rén huàn   xuě ér lái duì shí jié
yīng gèng shǔ lóu tóu   dīng níng bàn   shēng shēng chè xíng chūn jiāo   xiū shì què qiáo qīng bié duì sān rén   jūn zuì   zuì le zūn zhòng shè qīng wèi fàng   gèng tiān shàng yuè