念奴娇

宋代 王以宁
晚烟凝碧。渐渔村山市,人归寂寂。有客飞舟还顾访,应讶纶巾欹侧。得意忘年,推诚投分,高论追元白。英标逸气,笑予穷抱真策。 兴尽又复言归,秋风分袂,浩荡思无极。咫尺昭山明翠壁,那知中隐咸籍。说梦难听,闭门寻梦,肯念栖萍迹。浪吟狂醉,几时还共重得。
wǎn yān níng jiàn cūn shān shì   rén guī yǒu fēi zhōu huán fǎng 访   yīng guān jīn wàng nián   tuī chéng tóu fèn   gāo lùn zhuī yuán bái yīng biāo   xiào qióng bào zhēn
xìng jìn yòu yán guī   qiū fēng fēn mèi   hào dàng zhǐ chǐ zhāo shān míng cuì   zhī zhōng yǐn xián shuō mèng nán tīng   mén xún mèng   kěn niàn píng làng yín kuáng zuì   shí hái gòng zhòng