念奴嬌

宋代 王以寧
晚煙凝碧。漸漁村山市,人歸寂寂。有客飛舟還顧訪,應訝綸巾欹側。得意忘年,推誠投分,高論追元白。英標逸氣,笑予窮抱真策。 興盡又復言歸,秋風分袂,浩蕩思無極。咫尺昭山明翠壁,那知中隱咸籍。說夢難聽,閉門尋夢,肯念棲萍跡。浪吟狂醉,幾時還共重得。
wǎn yān níng jiàn cūn shān shì   rén guī yǒu fēi zhōu huán fǎng   yīng guān jīn wàng nián   tuī chéng tóu fèn   gāo lùn zhuī yuán bái yīng biāo   xiào qióng bào zhēn
xìng jìn yòu yán guī   qiū fēng fēn mèi   hào dàng zhǐ chǐ zhāo shān míng cuì   zhī zhōng yǐn xián shuō mèng nán tīng   mén xún mèng   kěn niàn píng làng yín kuáng zuì   shí hái gòng zhòng