念奴娇

清代 庄棫
流云乍歇。又当空推出,一轮明月。月自多情能照我,怎奈我伤离别。 鬓已成丝,眉常蹙黛,此后从谁说。那堪回首,班骓系岸时节。 几回远寄鸾笺,深藏怀袖,字字愁磨灭。欲待将书重一读,读又柔肠千结。 便得常留,也难相比,携手重亲接。不知今夜,梦魂可化胡蝶。
liú yún zhà xiē yòu dāng kōng tuī chū   lún míng yuè yuè duō qíng néng zhào zěn nài   shāng bié      
bìn chéng   méi cháng dài   hòu cóng shuí shuō kān huí shǒu bān   zhuī àn shí jié    
huí yuǎn luán jiān   shēn cáng huái 怀 xiù   chóu miè dài jiāng shū zhòng   yòu róu cháng qiān jié    
biàn 便 cháng liú   nán xiāng   xié shǒu zhòng qīn jiē zhī jīn mèng   hún huà dié