念奴嬌

清代 莊棫
流雲乍歇。又當空推出,一輪明月。月自多情能照我,怎奈我傷離別。 鬢已成絲,眉常蹙黛,此後從誰說。那堪回首,班騅系岸時節。 幾回遠寄鸞箋,深藏懷袖,字字愁磨滅。欲待將書重一讀,讀又柔腸千結。 便得常留,也難相比,攜手重親接。不知今夜,夢魂可化胡蝶。
liú yún zhà xiē yòu dāng kōng tuī chū   lún míng yuè yuè duō qíng néng zhào zěn nài   shāng bié      
bìn chéng   méi cháng dài   hòu cóng shuí shuō kān huí shǒu bān   zhuī àn shí jié    
huí yuǎn luán jiān   shēn cáng huái xiù   chóu miè dài jiāng shū zhòng   yòu róu cháng qiān jié    
biàn 便 cháng liú   nán xiāng   xié shǒu zhòng qīn jiē zhī jīn mèng   hún huà dié