念奴娇

清代 张惠言
海云一朵,是何人、招入医闾山骨?千古惊波流不尽,洗出海山明灭。 入手秋空,当心夜炯,见此明明月。蓬莱何处,一泓如许澄澈! 此地宜着神仙,小山高赋罢,琼枝亲折。我是江东飞来鹤,定与闲云相识。 出岫无心,平波好住,揽佩还重结。且歌征角,尊前试扣清越。
hǎi yún duǒ   shì rén zhāo shān qiān   jīng liú jìn   chū hǎi shān míng miè    
shǒu qiū kōng   dāng xīn jiǒng   jiàn míng míng yuè péng lái chǔ   hóng chéng chè    
zhe shén xiān   xiǎo shān gāo   qióng zhī qīn zhé shì jiāng dōng fēi lái dìng   xián yún xiāng shí    
chū xiù xīn   píng hǎo zhù   lǎn pèi hái zhòng jié qiě zhēng jiǎo zūn   qián shì kòu qīng yuè