念奴娇

宋代 游子西
暑尘收尽,快晚来急雨,一番初过。是处凉飙回爽气,直把残云吹破。星律飞流,银河摇荡,只恐冰轮堕。云梯稳上,琼楼今夜无锁。 便觉浮世卑沈,回翔偃薄,似蚁空旋磨。想得九天高绝处,不比人间更火。独立乾坤,浩歌春雪,可惜无人和。广寒宫里,有谁潇洒如我。
shǔ chén shōu jǐn   kuài wǎn lái   fān chū guò shì chù liáng biāo huí shuǎng   zhí cán yún chuī xīng fēi liú   yín yáo dàng   zhǐ kǒng bīng lún duò yún wěn shàng   qióng lóu jīn suǒ
biàn 便 jué shì bēi shěn   huí xiáng yǎn báo   shì kōng xuán xiǎng jiǔ tiān gāo jué chù   rén jiān gèng huǒ qián kūn   hào chūn xuě   rén guǎng 广 hán gōng   yǒu shuí xiāo