念奴嬌

宋代 遊子西
暑塵收盡,快晚來急雨,一番初過。是處涼飆回爽氣,直把殘雲吹破。星律飛流,銀河搖盪,只恐冰輪墮。雲梯穩上,瓊樓今夜無鎖。 便覺浮世卑沈,迴翔偃薄,似蟻空旋磨。想得九天高絕處,不比人間更火。獨立乾坤,浩歌春雪,可惜無人和。廣寒宮裡,有誰瀟灑如我。
shǔ chén shōu jǐn   kuài wǎn lái   fān chū guò shì chù liáng biāo huí shuǎng   zhí cán yún chuī xīng fēi liú   yín yáo dàng   zhǐ kǒng bīng lún duò yún wěn shàng   qióng lóu jīn suǒ
biàn 便 jué shì bēi shěn   huí xiáng yǎn báo   shì kōng xuán xiǎng jiǔ tiān gāo jué chù   rén jiān gèng huǒ qián kūn   hào chūn xuě   rén guǎng hán gōng   yǒu shuí xiāo