念奴娇

宋代 郑域
东陵美景,有轻烟和月,斜风吹雨。一体龙须随地转,不学松萝儿女。结就员青,收来掌握,犹带金盘露。拍浮金井,水花零乱飞舞。 谁信六月飘霜,破开落刃,散银丝金缕。冷碧凄香萦齿颊,洗我尘襟烦暑。杜老吟诗,已公留客,此兴无今古。安期非诞,世间有棘如许。
dōng líng měi jǐng   yǒu qīng yān yuè   xié fēng chuī lóng suí zhuàn   xué sōng luó ér jié jiù yuán qīng   shōu lái zhǎng   yóu dài jīn pán pāi jīn jǐng   shuǐ huā líng luàn fēi
shuí xìn liù yuè piāo shuāng   kāi luò rèn   sàn yín jīn lěng xiāng yíng chǐ 齿 jiá   chén jīn fán shǔ lǎo yín shī   gōng liú   xīng jīn ān fēi dàn   shì jiān yǒu