念奴嬌

宋代 鄭域
東陵美景,有輕煙和月,斜風吹雨。一體龍鬚隨地轉,不學松蘿兒女。結就員青,收來掌握,猶帶金盤露。拍浮金井,水花零亂飛舞。 誰信六月飄霜,破開落刃,散銀絲金縷。冷碧淒香縈齒頰,洗我塵襟煩暑。杜老吟詩,已公留客,此興無今古。安期非誕,世間有棘如許。
dōng líng měi jǐng   yǒu qīng yān yuè   xié fēng chuī lóng suí zhuàn   xué sōng luó ér jié jiù yuán qīng   shōu lái zhǎng   yóu dài jīn pán pāi jīn jǐng   shuǐ huā líng luàn fēi
shuí xìn liù yuè piāo shuāng   kāi luò rèn   sàn yín jīn lěng xiāng yíng chǐ jiá   chén jīn fán shǔ lǎo yín shī   gōng liú   xīng jīn ān fēi dàn   shì jiān yǒu