念奴娇

宋代 刘一止
小舟漂兀,犯溪烟深入,无穷寒碧。路绕莲塘浑乱眼,千顷朱朱白白。闻说高情,寻盟鸥鹭,爱此风标客。掀髯一笑,顿忘身世形迹。 我爱古邑风流,碧峰争秀峙,相持如掖。制锦才雄应未怕,百里文书堆积。吏散庭空,举觞邀月,饮兴何妨剧。却怜宣子,杖头才挂钱百。
xiǎo zhōu piāo   fàn yān shēn   qióng hán rào lián táng hún luàn yǎn   qiān qǐng zhū zhū bái bái wén shuō gāo qíng   xún méng ōu   ài fēng biāo xiān rán xiào   dùn wàng shēn shì xíng
ài fēng liú   fēng zhēng xiù zhì   xiāng chí zhì jǐn cái xióng yīng wèi   bǎi wén shū duī sàn tíng kōng   shāng yāo yuè   yǐn xīng fáng què lián xuān zi   zhàng tóu cái guà qián bǎi