廿八日抵巴里坤

清代 洪亮吉
南山高瞰城,下复裂深谷。巉岩千丈堞,排齿入山腹。 晴天飞雪霰,即已没车轴。阴寒中人深,肩背苦瑟缩。 千里留战地,往往鬼夜哭。年残风益暴,客至裹重幄。 灯火集一城,宵惊烛光绿。
nán shān gāo kàn chéng   xià liè shēn chán yán qiān zhàng dié pái   chǐ 齿 shān    
qíng tiān fēi xuě xiàn   méi chē zhóu yīn hán zhōng rén shēn jiān   bèi suō    
qiān liú zhàn   wǎng wǎng guǐ nián cán fēng bào   zhì guǒ zhòng    
dēng huǒ chéng   xiāo jīng zhú guāng 绿