南园歌伤吴履斋旧景

宋代 汪梦斗
寂寞南园今如此,主人一斥循州死。南园如此未足悲,宗周随歌黍离离。 丞相当年坐黄阁,正是北兵渡荆鄂。不知宣阃有何功,却以钧轴逊狡童。 丞相身谋固已失,坐此谋失亡人国。梅花岭外羁魂哀,蓟门降王亦再来。 南园池馆不似旧,百花憔悴竹树瘦。不堪回首望钱塘,宫阙倾颓禁苑荒。 鄙夫奸人如王蔡,又无惠卿才可爱。丞相有见非不长,而乃升之中书堂。 我行南园泪雨下,不免寒心怒欲骂。不特要写平泉诗,更复要草连宫辞。 呜呼吴丞相,手提双笔岩廊上。艺皇有训垂日星,非读书人毋用相。 博饮好色不肖子,可以公台作边赏。履翁之计早出此,老骨不死椒花瘴。 西湖一碧无片尘,南园花草千年春。
nán yuán jīn   zhǔ rén chì xún zhōu nán yuán wèi bēi zōng   zhōu suí shǔ    
chéng xiàng dāng nián zuò huáng   zhèng shì běi bīng jīng è zhī xuān kǔn yǒu gōng què   jūn zhóu xùn jiǎo tóng    
chéng xiàng shēn móu shī   zuò móu shī wáng rén guó méi huā lǐng wài hún āi   mén jiàng wáng zài lái    
nán yuán chí guǎn shì jiù   bǎi huā qiáo cuì zhú shù shòu kān huí shǒu wàng qián táng gōng   què qīng tuí jìn yuàn huāng    
jiān rén wáng cài   yòu huì qīng cái ài chéng xiàng yǒu jiàn fēi zhǎng ér   nǎi shēng zhī zhōng shū táng    
xíng nán yuán lèi xià   miǎn hán xīn yào xiě píng quán shī gèng   yào cǎo lián gōng    
chéng xiàng   shǒu shuāng yán láng shàng huáng yǒu xùn chuí xīng fēi   shū rén yòng xiāng    
yǐn hào xiào   gōng tái zuò biān shǎng wēng zhī zǎo chū lǎo   jiāo huā zhàng    
西 piàn chén   nán yuán huā cǎo qiān nián chūn