南乡子 三首,思亲 其一

清代 顾贞立
晓起怯梳妆。涩雨濛烟闭药房。逼忆亲纬天际远,思量。 尝把他乡作故乡。 寸草折春光。针线重拈只自伤。一段离愁谁问取,凄凉。 折得梅花诉断肠。
xiǎo qiè shū zhuāng méng yān yào fáng qīn wěi tiān yuǎn   liáng
cháng xiāng zuò xiāng
cùn cǎo zhé chūn guāng zhēn xiàn 线 zhòng niān zhī shāng duàn chóu shuí wèn   liáng
zhé méi huā duàn cháng