南乡子 其三

清代 顾贞立
不耐坐残更。常祝华胥梦莫醒。却怪晓风吹薄幕,窗棂。 为乘清光补未曾。 机杼自纵横。腕怯难拈絮一星。自笑无能如络纬,声声。 咽尽寒霜两翼轻。
nài zuò cán gēng cháng zhù huá mèng xǐng què guài xiǎo fēng chuī báo   chuāng líng
wèi chéng qīng guāng wèi céng
zhù zòng héng wàn qiè nán niān xīng xiào néng luò wěi   shēng shēng
yàn jǐn hán shuāng liǎng qīng